thuc pham tang chieu cao nubest tall cua my
dien thoai goi lai
Để lại số điện thoại, chúng tôi sẽ gọi lại ngay!

Rơi nước mắt khi giúp con thoát khỏi Gen "Nấm lùn"

09:27 02/08/2017
Xin chào các chị em trong diễn đàn Cha mẹ (webtretho…), dù đã ở trong hội của mình bao lâu nay, nhưng ngoài việc đọc các bài chia sẻ về nuôi dạy con khỏe mạnh, chăm sóc gia đình, tôi chưa bao giờ dám xuất hiện để chia sẻ bất kì điều gì.

Bởi lẽ, cái sự ngại ngùng của một mẹ bỉm sữa miền quê, lúc nào cũng tự ti với vốn kiến thức hạn hẹp. Nhưng nhờ có diễn đàn, nhờ ngày ngày đọc các chia sẻ của các mẹ đi trước, mà đến ngày hôm nay, khi đã nhìn thấy con gái mình đạt được ý nguyện mơ ước, tôi cảm thấy mình cần chia sẻ lại một trong những bí quyết mà nhiều chị em quan tâm: làm sao cho con cao hết khả năng có thể? Để biết đâu đấy, có những người mẹ khác, đang chật vật giống tôi, sẽ tìm thấy hướng đi cho mình.

Giới thiệu sơ qua về bản thân và gia đình, để mọi người có thể hiểu được vì sao tôi hạnh phúc đến mức rơi nước mắt, và dám khẳng định rằng, bản thân tôi đã giúp con gái thoát khỏi cái “sự lùn” đeo đuổi suốt từ thời ông bà để lại.

roi-nuoc-mat-khi-giup-con-thoat-khoi-gen-nam-lun-1

Tôi năm nay 43 tuổi, lấy chồng từ thuở 23. Cả tôi và chồng đều chỉ là nông dân trên vùng rẫy Tây Nguyên. Thời ấy, chúng tôi không để ý quá nhiều đến chiều cao như bây giờ. Mà cũng có lẽ, khi đó, ở chỗ chúng tôi, việc những người trưởng thành chỉ 1m45 - 1m50 cũng vẫn là bình thường. Cả gia đình tôi và gia đình chồng tôi, ai ai cũng chỉ xấp xỉ nhau như thế.

Tôi lấy chồng được 2 năm, thì sinh con gái đầu lòng, và đó là đứa con duy nhất mà ông trời ban tặng. Dù có chút buồn vì cũng muốn có được một thằng con nối dõi, nhưng thôi, phúc đức chỉ có một đứa con gái, thì tôi cũng ráng tìm tòi, nuôi dạy con. Khổ nỗi, nhiễm gen từ bố mẹ, con gái tôi bước vào lớp năm mà vẫn thấp bé như mấy bé lớp một. Lúc này, độ năm 2008- 2009. Đây cũng là lúc tôi nghỉ công việc rẫy nương để về kinh doanh tạp hóa. Và chính thời gian này, tôi có cơ hội biết đến diễn đàn này cũng như đọc nhiều tin tức, báo chí hơn.

Và khi đó, tôi thực sự rất lo lắng. Bởi theo chuẩn phát triển, thì con gái tôi không đạt chiều cao. Hơn nữa, tôi không hiểu tại sao, thời bây giờ, người ta lại quan trọng chiều cao đến vậy. Có nhiều bài báo kể những câu chuyện đau lòng về những cô gái không có được công việc mơ ước chỉ vì không đủ yêu cầu chiều cao mà doanh nghiệp đưa ra ngay từ đầu. Và tôi đã khóc, khi đọc một câu chuyện mà người ta nghĩ là chuyện cười: Có một doanh nghiệp nọ, sàng lọc ứng viên phỏng vấn bằng cách giăng 1 sợi dây ngay cửa ra vào. Ai chạm vào sợi dây thì được đi vào phỏng vấn, ai dưới sợi dây thì quay ra lại bãi giữ xe.

Mức chiều cao tiêu chuẩn tôi tham khảo được mà các ngân hàng, công ty có tiếng tăm đề ra là 1m60. 1m60 - có thể, với nhiều người đó là một ngưỡng bình thường, bởi con các anh chị còn vượt qua mức đó, nhưng nếu đến 11 tuổi rồi mà chỉ 1m30 như con tôi, liệu có còn cơ hội?

roi-nuoc-mat-khi-giup-con-thoat-khoi-gen-nam-lun-2

Hơn nữa, cái gen thấp, gen lùn nó đã gắn chặt với gia đình tôi đến thế rồi. Tôi sau đó, có tra cứu đủ thứ trên google: làm sao để con cao hơn? Làm sao để thoát khỏi nấm lùn? Có rất nhiều lời khuyên tìm được. Cũng có vô số cách. Nhưng đa số vẫn là tập thể dục cùng với việc bổ sung canxi.

Nhưng việc bổ sung canxi như thế nào? Uống hay chích ra sao? Tôi không biết. Không dám mạo hiểm tính mạng con mình, tôi bàn với chồng, và được anh đồng ý cho con đến bác sĩ. Hồi đó, tôi chỉ dẫn con đến bác sĩ tư trên phố. Được bác sĩ kê toa chích và uống bổ sung canxi hàng tháng. Tôi theo bác sĩ được 1 năm thì dừng.

Nguyên nhân là vì chi phí và công sức bỏ ra nhiều, mà không khả quan lắm. Con tôi vẫn phát triển chiều cao một cách chậm chạp. Nếu cứ tiếp tục như vậy, đến khi con không còn khả năng cao được nữa, thì con số 1m50 vẫn còn đeo đuổi gia đình tôi. Con tôi sẽ không bước vào được cái cổng công ty mà nó muốn.

Rồi, đến năm con tôi 14 tuổi, có một người bà con từ Mỹ của gia đình hàng xóm về chơi. Theo lệ làng, người xa xứ vẫn cứ hay đến nhà láng giềng để chào hỏi thân tình. Nhìn hai đứa con lai tây cao lớn của chị, mà tôi cứ xuýt xoa. Tôi nói vui với chị: “Hồi đó, học chị lấy chồng Mỹ thì con em giờ nó cũng cao được vầy rồi, chứ đâu như bây giờ, cứ lo lớn lên chẳng công ty nào nhận”.

Chị ấy phá lên cười, bảo tôi rằng chẳng qua chưa biết cách mà thôi, chứ giờ ở Việt Nam mình, còn có người 1m8, 1m9 nữa chứ đâu có đùa. Rồi khi nghe tôi than thở về chiều cao của con bé, chị cũng đồng cảm, rồi bảo, chờ chị về Mỹ, gửi “thần dược” tăng chiều cao cho. Tôi cứ tưởng chị đùa.

Ấy thế mà, từ khi nhận được món quà ấy, cùng sự tư vấn, hướng dẫn của chị, tôi đã dần cảm nhận được hiệu quả. Và tôi đã tiếp tục nhờ chị gửi về sau khi sử dụng hết lọ đầu tiên.

Tính đến nay, đã 4 năm sử dụng sản phẩm, con gái tôi tròn 18, và tôi đã vui mừng đến bật khóc, khi giờ đây, nó còn cao hơn cả ba của nó nữa. Con số 1m60 đã không còn xa vời.

Và mừng hơn cả, là dù trước đây, tôi vốn không tin mấy vào “thực phẩm bảo vệ sức khỏe”, thì giờ đây tôi đã thực sự tin tưởng vào khả năng giúp tăng chiều cao cho con trẻ, ngoài ra, tôi còn thấy rõ: con tôi trở nên khỏe mạnh, ăn ngủ điều độ hơn rất nhiều.

Chia sẻ vài dòng như trên, hi vọng có thể giúp mẹ nào đang đấu tranh giành chiều cao cho con mình có thể tìm thấy động lực. Chúc các mẹ thành công nhé!

Xem chi tiết sản phẩm giúp con tôi thoát lùn thành công tại đây!